次韵大人正月十四日作

(宋代)刘跂

端闱夜许都人望,红伞亭亭坐南向。烛龙影落陆海中,广乐声在钧天上。

华严宝藏光景出,双鸾飞下蓬莱嶂。大平天子千万岁,呼舞共作嵩山唱。

小臣踯躅百寮底,未许外班陪末行。今来沦落一何极,山城装点成穷相。

苦吟漫欲酬节物,拥膝句作酸寒状。搜抉浑如饵毒药,畏缩更似藏私酿。

诗成竟亦勿交涉,欲取楼兰经乐浪。典衣聊复沽市酒,一饮径醉成昏忘。

黄昏陋巷灯火绝,守把不费城门将。岂不见人生欢乐易生悲,惟有静默长无量。

刘跂

永静军东光人,字斯立,号学易先生。刘挚子。神宗元丰二年进士。官朝奉郎,哲宗绍圣间从父于新州谪所。徽宗立,诏返挚家属,跂诉文及甫之诬,及甫被贬。后遭党祸,编管寿春,为官拓落,政和末以寿终。有《学易集》。

《次韵大人正月十四日作》拼音标注

cì yùn dà rén zhèng yuè shí sì rì zuò
duān wéi yè xǔ dū rén wàng,
hóng sǎn tíng tíng zuò nán xiàng。
zhú lóng yǐng luò lù hǎi zhōng,
guǎng lè shēng zài jūn tiān shàng。
huá yán bǎo cáng guāng jǐng chū,
shuāng luán fēi xià péng lái zhàng。
dà píng tiān zǐ qiān wàn sùi,
hū wǔ gòng zuò sōng shān chàng。
xiǎo chén zhí zhú bǎi liáo dǐ,
wèi xǔ wài bān péi mò xíng。
jīn lái lún luò yī hé jí,
shān chéng zhuāng diǎn chéng qióng xiāng。
kǔ yín màn yù chóu jié wù,
yǒng xī jù zuò suān hán zhuàng。
sōu jué hún rú ěr dú yào,
wèi suō gèng sì cáng sī niàng。
shī chéng jìng yì wù jiāo shè,
yù qǔ lóu lán jīng lè làng。
diǎn yī liáo fù gū shì jǐu,
yī yǐn jìng zùi chéng hūn wàng。
huáng hūn lòu xiàng dēng huǒ jué,
shǒu bǎ bù fèi chéng mén jiāng。
qǐ bù jiàn rén shēng huān lè yì shēng bēi,
wéi yǒu jìng mò cháng wú liàng。