题界画金山图

(明代)刘基

岷山导江入海长,金山却在江中央。下有地轴连扶桑,上有鸟道通九阳。

白波绕之如雪霜,杳然浮空或低昂。但见危楼峻阁造牛斗,一似蓬莱之锵锵。

撞金伐革殷朝夕,丹蕤翠葩相焜煌。岩崖洞谷蛟龙堂,斑鳞锦纹颏颔张,隐嶙窈窕变暄凉。

虎蹄豹迹万古不可到,海若夜出烟霞香。摩尼之珠明月光,目连持来自西方。

谓能驱遣毒沴消灾殃,转恶为善回妖祥。嗟我欲往不能翔。

画中忽见心飞扬,涉水有鼍野有狼。武陵桃花今渺茫,浩歌一曲增慨慷。

刘基

刘基(1311年7月1日-1375年5月16日)字伯温,谥曰文成,元末明初杰出的军事谋略家、政治家、文学家和思想家,明朝开国元勋,汉族,浙江文成南田(原属青田)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥号文成,后人又称他刘文成、文成公。他以神机妙算、运筹帷幄著称于世。刘伯温是中国古代的一位传奇人物,至今在中国大陆、港澳台乃至东南亚、日韩等地仍有广泛深厚的民间影响力。

《题界画金山图》拼音标注

tí jiè huà jīn shān tú
mín shān dǎo jiāng rù hǎi cháng,
jīn shān què zài jiāng zhōng yāng。
xià yǒu dì zhóu lián fú sāng,
shàng yǒu niǎo dào tōng jǐu yáng。
bái bō rào zhī rú xuě shuāng,
yǎo rán fú kōng huò dī áng。
dàn jiàn wēi lóu jùn gé zào níu dǒu,
yī sì péng lái zhī qiāng qiāng。
zhuàng jīn fá gé yīn zhāo xī,
dān rúi cùi pā xiāng kūn huáng。
yán yá dòng gǔ jiāo lóng táng,
bān lín jǐn wén hái hàn zhāng,
yǐn lín yǎo tiǎo biàn xuān liáng。
hǔ tí bào jī wàn gǔ bù kě dào,
hǎi ruò yè chū yān xiá xiāng。
mó ní zhī zhū míng yuè guāng,
mù lián chí lái zì xī fāng。
wèi néng qū qiǎn dú lì xiāo zāi yāng,
zhuǎn è wèi shàn húi yāo xiáng。
jiē wǒ yù wǎng bù néng xiáng。
huà zhōng hū jiàn xīn fēi yáng,
shè shǔi yǒu tuó yě yǒu láng。
wǔ líng táo huā jīn miǎo máng,
hào gē yī qū zēng kǎi kāng。