次韵和刘彦箕忆山中篇

(明代)刘基

句曲峰高倚太阳,不风岩谷自清凉。四时岚彩霏夔雪,百道泉流湛玉霜。

雅称采芝追绮季,尤宜散发学嵇康。龙鳞璀错松当径,凤尾䙰褷竹过墙。

月上海门蟾早觉,露寒瑞草鹤先尝。仙人卓剑降魑魅,道士书符禁獝狂。

宝气丹光生夜寂,黄精白朮引年长。茅君虎卧瑶坛上,萧史鸾栖碧殿旁。

桂树寒山违谢客,桃花流水忆刘郎。猿猱任占青萝帐,薜荔从生绿石床。

世难有身空自累,诗成无雁倩谁将。欲凭锦瑟传幽思,才理朱弦意巳忘。

刘基

刘基(1311年7月1日-1375年5月16日)字伯温,谥曰文成,元末明初杰出的军事谋略家、政治家、文学家和思想家,明朝开国元勋,汉族,浙江文成南田(原属青田)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥号文成,后人又称他刘文成、文成公。他以神机妙算、运筹帷幄著称于世。刘伯温是中国古代的一位传奇人物,至今在中国大陆、港澳台乃至东南亚、日韩等地仍有广泛深厚的民间影响力。

《次韵和刘彦箕忆山中篇》拼音标注

cì yùn hé líu yàn jī yì shān zhōng piān
jù qū fēng gāo yǐ tài yáng,
bù fēng yán gǔ zì qīng liáng。
sì shí lán cǎi fēi kúi xuě,
bǎi dào quán líu zhàn yù shuāng。
yǎ chēng cǎi zhī zhūi qǐ jì,
yóu yí sàn fā xué jī kāng。
lóng lín cǔi cuò sōng dāng jìng,
fèng wěi lí shī zhú guò qiáng。
yuè shàng hǎi mén chán zǎo jué,
lù hán rùi cǎo hè xiān cháng。
xiān rén zhuō jiàn jiàng chī mèi,
dào shì shū fú jìn yù kuáng。
bǎo qì dān guāng shēng yè jì,
huáng jīng bái shù yǐn nián cháng。
máo jūn hǔ wò yáo tán shàng,
xiāo shǐ luán qī bì diàn páng。
gùi shù hán shān wéi xiè kè,
táo huā líu shǔi yì líu láng。
yuán náo rèn zhān qīng luó zhàng,
bì lì cóng shēng lv̀ shí chuáng。
shì nán yǒu shēn kōng zì lèi,
shī chéng wú yàn qiàn shúi jiāng。
yù píng jǐn sè chuán yōu sī,
cái lǐ zhū xián yì sì wàng。