江城梅花引(登高)

(宋代)刘将孙

明霞回雨霁秋空。笑难逢。步城东。直上翠微,客有可人同。回首向来轻节序,筋力异,心犹在,愧鬓蓬。
悲年冉冉江滚滚。骑台平,蒋陵冷。天高年晚,山河险,烟雾冥濛。一幅乌纱,闲著傲西风。古往今来只如此,便潦倒,渺乾坤,醉眼中。

刘将孙

刘将孙(1257—?)字尚友,庐陵(今江西吉安)人,刘辰翁之子。尝为延平教官、临江书院山长。事迹见《新元史。刘辰翁传》。有《养吾斋集》四十卷,久佚。《四库总目提要》云:“将孙以文名于宋末,濡染家学,颇习父风,故当时有小须之目。”《彊村丛书》辑有《养吾斋诗馀》一卷。

《江城梅花引(登高)》拼音标注

jiāng chéng méi huā yǐn ( dēng gāo )
míng xiá húi yǔ jì qīu kōng。
xiào nán féng。
bù chéng dōng。
zhí shàng cùi wēi,
kè yǒu kě rén tóng。
húi shǒu xiàng lái qīng jié xù,
jīn lì yì,
xīn yóu zài,
kùi bìn péng。
bēi nián rǎn rǎn jiāng gǔn gǔn。
qí tái píng,
jiǎng líng lěng。
tiān gāo nián wǎn,
shān hé xiǎn,
yān wù míng méng。
yī fú wū shā,
xián zhù ào xī fēng。
gǔ wǎng jīn lái zhǐ rú cǐ,
biàn lǎo dǎo,
miǎo gān kūn,
zùi yǎn zhōng。