
柳开
柳开(947~1000)北宋散文家。原名肩愈,字绍先(一作绍元),号东郊野夫;后改名开,字仲涂,号补亡先生,大名(今属河北)人。开宝六年进士,历任州、军长官,殿中侍御史,提倡韩愈、柳宗元的散文,以复兴古道、述作经典自命。反对宋初的华靡文风,为宋代古文运动倡导者。作品文字质朴,然有枯涩之病,有《河东先生集》。诗作现存八首。
《与姪柳瀛》拼音标注
yǔ zhí lǐu yíng
huáng táng èr bǎi bā shí nián,
lǐu shì jiā mén shì yǒu xián。
chū zhòng wén zhāng wéi zǐ hòu,
bù qún shū zhá dú gōng quán。
běn zhāo shì qù tóng hūi jìn,
shèng gōng wú sī shào zǔ xiān。
gǎn tàn jǐn yìng yú qìng zài,
jīn lái jiàn rǔ yòu kān lián 。