登文昌宫延禧宝塔

(明代)刘克平

芙蓉青削海天中,去住吾生此断蓬。转世谁知金粟佛,凭高聊御太王风。

十年两度题诗过,千界诸山入眼同。莫遣淹留催落日,暮云天外乱归鸿。

刘克平

刘克平,字道子。番禺人,从化籍。格幼子。明神宗万历间诸生。工诗古文辞,善六书花卉。后以兵宪李公聘修《石室志》,溽暑中感疾卒。年三十七。清雍正《从化县新志》卷三、清道光《广东通志》卷二八○有传。

《登文昌宫延禧宝塔》拼音标注

dēng wén chāng gōng yán xǐ bǎo tǎ
fú róng qīng xuē hǎi tiān zhōng,
qù zhù wú shēng cǐ duàn péng。
zhuǎn shì shúi zhī jīn sù fó,
píng gāo liáo yù tài wáng fēng。
shí nián liǎng dù tí shī guò,
qiān jiè zhū shān rù yǎn tóng。
mò qiǎn yān líu cūi luò rì,
mù yún tiān wài luàn gūi hóng。