沁园春(和吴尚书叔永)

(宋代)刘克庄

我所思兮,延陵季子,别来九春。季是非浮论,白衣苍狗,文章定价,秋月华星。独步岷峨,后身坡颍,何必荀家有二仁。中朝里,看叔兮衮斧,伯也丝纶。
洛中曾识机云。记玉立堂堂九尺身。叹苕溪渔艇,幽人孤往,雁山马鬣,吊客谁经。宣室厘残,玄都花谢,回首旧游存几人。新腔美,堪洗空恩怨,唤起交情。

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

《沁园春(和吴尚书叔永)》拼音标注

qìn yuán chūn ( hé wú shàng shū shū yǒng )
wǒ suǒ sī xī,
yán líng jì zǐ,
bié lái jǐu chūn。
jì shì fēi fú lùn,
bái yī cāng gǒu,
wén zhāng dìng jià,
qīu yuè huá xīng。
dú bù mín é,
hòu shēn pō yǐng,
hé bì xún jiā yǒu èr rén。
zhōng zhāo lǐ,
kàn shū xī gǔn fǔ,
bó yě sī lún。
luò zhōng céng shì jī yún。
jì yù lì táng táng jǐu chǐ shēn。
tàn tiáo xī yú tǐng,
yōu rén gū wǎng,
yàn shān mǎ liè,
diào kè shúi jīng。
xuān shì lí cán,
xuán dū huā xiè,
húi shǒu jìu yóu cún jī rén。
xīn qiāng měi,
kān xǐ kōng ēn yuàn,
huàn qǐ jiāo qíng。