汉宫春(四和)
(宋代)刘克庄
墙角残红,恍徐娘虽老,尚有丰娘。纷纶绛节导从,不要街司。随波万点,似阿房、漂出残脂。休懊恼,丹铅褪尽,本来冰雪为肌。
老子平生心铁,被色香牵动,愁上双眉。且祝东风小缓,沥酒芒儿。道伊解冻,甚潘郎、鬓雪难吹。犹忆侍,钧天广宴,万红舞袖披披。
老子平生心铁,被色香牵动,愁上双眉。且祝东风小缓,沥酒芒儿。道伊解冻,甚潘郎、鬓雪难吹。犹忆侍,钧天广宴,万红舞袖披披。

刘克庄
刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。
《汉宫春(四和)》拼音标注
hàn gōng chūn ( sì hé )
qiáng jiǎo cán hóng,
huǎng xú niáng sūi lǎo,
shàng yǒu fēng niáng。
fēn lún jiàng jié dǎo cóng,
bù yào jiē sī。
súi bō wàn diǎn,
sì ā fáng 、 piāo chū cán zhī。
xīu ào nǎo,
dān qiān tùn jǐn,
běn lái bīng xuě wèi jī。
lǎo zǐ píng shēng xīn tiě,
bèi sè xiāng qiān dòng,
chóu shàng shuāng méi。
qiě zhù dōng fēng xiǎo huǎn,
lì jǐu máng ér。
dào yī jiě dòng,
shén pān láng 、 bìn xuě nán chūi。
yóu yì shì,
jūn tiān guǎng yàn,
wàn hóng wǔ xìu pī pī。
- 上一篇:溪庵放言十首 其四
- 下一篇:水调歌头(八月上浣解印别同官席上赋)