撷蔬和甘泉韵

(明代)刘麟

我家旨蓄须遇霜,连根拾取无青黄。黄者初熟本时食,青入海沙成宿藏。

道人齿决事可做,大官手拔不逾香。肥甘与此同一饱,底用形役令心忙。

怜我初年负鼎俎,每持此味升岩廊。美芹自知堪献主,盐梅已见能兴商。

一从弃置等葑菲,虾莱满船成独狂。百年饘粥无多瓮,顿消心火生清凉。

刘麟

(1474—1561)明江西安仁人,家居南京,字元瑞,一字子振,晚自号坦上翁。博学能诗文,与顾璘、徐祯卿并称“江东三才子”。弘治九年进士。除刑部主事。正德间为绍兴知府,以不谒谢刘瑾,罢官为民。瑾诛,再起。累官工部尚书。以力求节用,忤中官,勒令致仕。家居三十余年,赋诗自娱。晚年欲造楼,财力不足,乃悬篮舆于梁,曲卧其中,名曰“神楼”。卒谥清惠。有《刘清惠集》。

《撷蔬和甘泉韵》拼音标注

xié shū hé gān quán yùn
wǒ jiā zhǐ xù xū yù shuāng,
lián gēn shí qǔ wú qīng huáng。
huáng zhě chū shú běn shí shí,
qīng rù hǎi shā chéng sù cáng。
dào rén chǐ jué shì kě zuò,
dà guān shǒu bá bù yú xiāng。
féi gān yǔ cǐ tóng yī bǎo,
dǐ yòng xíng yì lìng xīn máng。
lián wǒ chū nián fù dǐng zǔ,
měi chí cǐ wèi shēng yán láng。
měi qín zì zhī kān xiàn zhǔ,
yán méi yǐ jiàn néng xīng shāng。
yī cóng qì zhì děng fēng fēi,
xiā lái mǎn chuán chéng dú kuáng。
bǎi nián zhān zhōu wú duō wèng,
dùn xiāo xīn huǒ shēng qīng liáng。