
刘诜
(1268—1350)吉安庐陵人,字桂翁,号桂隐。性颖悟,幼失父。年十二,能文章。成年后以师道自居,教学有法。江南行御史台屡以遗逸荐,皆不报。为文根柢《六经》,躏跞诸子百家,融液今古,四方求文者日至于门。卒私谥文敏。有《桂隐集》。
《挽邓中斋侍郎》拼音标注
wǎn dèng zhōng zhāi shì láng
hǎi shàng qīng yóu xí,
chéng zhōng bái fā zān。
bǎi nián zhòng dé lǎo,
wàn shì dú yú xīn。
guò kè mén chī yàn,
xiá huāng zì dǐ jīn。
píng shēng jù mò liào,
zào wù yì hé shēn。