
刘诜
(1268—1350)吉安庐陵人,字桂翁,号桂隐。性颖悟,幼失父。年十二,能文章。成年后以师道自居,教学有法。江南行御史台屡以遗逸荐,皆不报。为文根柢《六经》,躏跞诸子百家,融液今古,四方求文者日至于门。卒私谥文敏。有《桂隐集》。
《和萧孚有閒居即事》拼音标注
hé xiāo fú yǒu xián jū jí shì
tiān qì chū yí xiǎo shàn qīng,
gù rén bù zhì xiàng ní shēn。
shǔi cūn lù qù qiān qí yǔ,
shān guō huā kāi sì yuè yīn。
chóu lǐ yǒu shúi tóng xì zhuó,
lǎo lái bìng yù fèi qīng yín。
ruò wèi gòng xī chén láo yì,
xíng biàn qīng yuán chù chù cén。