
刘诜
(1268—1350)吉安庐陵人,字桂翁,号桂隐。性颖悟,幼失父。年十二,能文章。成年后以师道自居,教学有法。江南行御史台屡以遗逸荐,皆不报。为文根柢《六经》,躏跞诸子百家,融液今古,四方求文者日至于门。卒私谥文敏。有《桂隐集》。
《送彭宜宾赴潭州学录》拼音标注
sòng péng yí bīn fù tán zhōu xué lù
shèng nián cái qì zì wú shuāng,
zhèn duó cháng shā zuǒ shuāng héng。
rén wù gǔ lái tūi chǔ chǎn,
wén zhāng tiān xià shuō ōu xiāng。
xiāng jiāng chūn shǔi yún shān jìn,
yuè lù qīu fēng cǎo shù cāng。
háo jié gōng míng xū yì lù,
dìng chāo tiān mǎ dào cháng yáng。