和罗昌逢千叶桃
(元代)刘诜
闰赢首增春,朔霁久连望。梅残不留玉,桃盛忽成障。
异姿夺众妍,姝萼同一状。重□杂裼袭,叠綵迷下上。
泪明露借光,影堕日分漾。纷披竞年华,剪刻费天匠。
先生被花恼,书罢时亦访。亭空昼无人,山鸟立幽桁。
横波绕碧带,老树入古像。同游无前度,得句有孤倡。
仙源谁与期,微风起衣浪。

刘诜
(1268—1350)吉安庐陵人,字桂翁,号桂隐。性颖悟,幼失父。年十二,能文章。成年后以师道自居,教学有法。江南行御史台屡以遗逸荐,皆不报。为文根柢《六经》,躏跞诸子百家,融液今古,四方求文者日至于门。卒私谥文敏。有《桂隐集》。
《和罗昌逢千叶桃》拼音标注
hé luō chāng féng qiān yè táo
rùn yíng shǒu zēng chūn,
shuò jì jǐu lián wàng。
méi cán bù líu yù,
táo shèng hū chéng zhàng。
yì zī duó zhòng yán,
shū è tóng yī zhuàng。
zhòng □ zá xí xí,
dié cǎi mí xià shàng。
lèi míng lù jiè guāng,
yǐng duò rì fēn yàng。
fēn pī jìng nián huá,
jiǎn kè fèi tiān jiàng。
xiān shēng bèi huā nǎo,
shū bà shí yì fǎng。
tíng kōng zhòu wú rén,
shān niǎo lì yōu héng。
héng bō rào bì dài,
lǎo shù rù gǔ xiàng。
tóng yóu wú qián dù,
dé jù yǒu gū chàng。
xiān yuán shúi yǔ qī,
wēi fēng qǐ yī làng。