皎皎明月光

(清代)柳是

深林自微细,朗月出潺湲。鸂鶒照人白,湿雾横空山。

明童拨水去,青女骑月还。皎皎被玉服,冶质秋云端。

抒音自玄畅,岩桂何脩寒。霓旌虽暂住,凤驷难久安。

瑶琴盘石上,泠泠清商弹。从此离尘纷,悠悠云中鸾。

柳是

(1618—1664)明末清初浙江嘉兴人,本姓杨,名爱,字蘼芜,后改姓,名是,字如是,小字影怜,号我闻室主,人称河东君。明末为吴江名妓,能诗善画,多与名士往来。崇祯十三年,男装访钱谦益。次年,嫁谦益。南明亡,劝谦益殉国,不能从。入清,传有密谋复明之举。谦益死,族人要挟索舍,竟自缢死。有《河东君集》。

《皎皎明月光》拼音标注

jiǎo jiǎo míng yuè guāng
shēn lín zì wēi xì,
lǎng yuè chū chán yuán。
qī chì zhào rén bái,
shī wù héng kōng shān。
míng tóng bō shǔi qù,
qīng nv̌ qí yuè huán。
jiǎo jiǎo bèi yù fú,
yě zhí qīu yún duān。
shū yīn zì xuán chàng,
yán gùi hé xīu hán。
ní jīng sūi zàn zhù,
fèng sì nán jǐu ān。
yáo qín pán shí shàng,
líng líng qīng shāng dàn。
cóng cǐ lí chén fēn,
yōu yōu yún zhōng luán。