听钟鸣有序 其二

(清代)柳是

惊妾思,动妾情。妾思纵横陈海唱弯弧,君不得相思树下多明星。

用力独弹杨柳恨,尽情啼敲芙蓉行。月已西,星已沉。

霜末息,露未倾。妾心知已乱,君思未全生。情有异,愁仍多。

昔何密,今何疏。对此徒下泪,听我鸣钟歌。

柳是

(1618—1664)明末清初浙江嘉兴人,本姓杨,名爱,字蘼芜,后改姓,名是,字如是,小字影怜,号我闻室主,人称河东君。明末为吴江名妓,能诗善画,多与名士往来。崇祯十三年,男装访钱谦益。次年,嫁谦益。南明亡,劝谦益殉国,不能从。入清,传有密谋复明之举。谦益死,族人要挟索舍,竟自缢死。有《河东君集》。

《听钟鸣有序 其二》拼音标注

tīng zhōng míng yǒu xù qí èr
liáng qiè sī,
dòng qiè qíng。
qiè sī zòng héng chén hǎi chàng wān hú,
jūn bù dé xiāng sī shù xià duō míng xīng。
yòng lì dú dàn yáng lǐu hèn,
jǐn qíng tí qiāo fú róng xíng。
yuè yǐ xī,
xīng yǐ chén。
shuāng mò xī,
lù wèi qīng。
qiè xīn zhī yǐ luàn,
jūn sī wèi quán shēng。
qíng yǒu yì,
chóu réng duō。
xī hé mì,
jīn hé shū。
dùi cǐ tú xià lèi,
tīng wǒ míng zhōng gē。