养牛叹
(元代)刘崧
田家养牛如养子,爱惜皮毛少子箠。一冬霜雪无青草,还喂盐羹龁糠秕。
全家性命系一牛,牛肥即喜瘦即愁。木阑土屋护乾煖,出入更防人夜偷。
乱来买牛如买马,典尽春衣酬买价。寸田尺土未得耕,军来牵牛谁敢争。
拦街号哭送牛去,青草空馀旧眠处。君看新来山寨军,前日亦是耕锄人。
即今打粮不耕土,身着牛皮食牛脯。

刘崧
(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。
《养牛叹》拼音标注
yǎng níu tàn
tián jiā yǎng níu rú yǎng zǐ,
ài xī pí máo shǎo zǐ chúi。
yī dōng shuāng xuě wú qīng cǎo,
huán wèi yán gēng hé kāng bǐ。
quán jiā xìng mìng xì yī níu,
níu féi jí xǐ shòu jí chóu。
mù lán tǔ wū hù gān nuǎn,
chū rù gèng fáng rén yè tōu。
luàn lái mǎi níu rú mǎi mǎ,
diǎn jǐn chūn yī chóu mǎi jià。
cùn tián chǐ tǔ wèi dé gēng,
jūn lái qiān níu shúi gǎn zhēng。
lán jiē hào kū sòng níu qù,
qīng cǎo kōng yú jìu mián chù。
jūn kàn xīn lái shān zhài jūn,
qián rì yì shì gēng chú rén。
jí jīn dǎ liáng bù gēng tǔ,
shēn zháo níu pí shí níu fǔ。