磨剑歌

(元代)刘崧

我行四方如飘风,袖有古剑苍精龙。何年尘土凝不灭,苔花绣涩青芙蓉。

往者提携访嵩岳,手抉飞泉向空落。划然掣断青丝悬,直恐乘流遂腾跃。

青天白日交风霆,我方赤手试发硎。阴纹差差吐寒月,碧缦隐隐排疏星。

摇拽千仞崖,动荡九泽水。腥浪回天倒海流,阳侯夜哭鱼龙死。

归来䍡

刘崧

(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。

《磨剑歌》拼音标注

mó jiàn gē
wǒ xíng sì fāng rú piāo fēng,
xìu yǒu gǔ jiàn cāng jīng lóng。
hé nián chén tǔ níng bù miè,
tái huā xìu sè qīng fú róng。
wǎng zhě tí xié fǎng sōng yuè,
shǒu jué fēi quán xiàng kōng luò。
huá rán chè duàn qīng sī xuán,
zhí kǒng chéng líu sùi téng yuè。
qīng tiān bái rì jiāo fēng tíng,
wǒ fāng chì shǒu shì fā xíng。
yīn wén chà chà tǔ hán yuè,
bì màn yǐn yǐn pái shū xīng。
yáo yè qiān rèn yá,
dòng dàng jǐu zé shǔi。
xīng làng húi tiān dǎo hǎi líu,
yáng hóu yè kū yú lóng sǐ。
gūi lái liào