旷伯逵移花竹石盆

(元代)刘崧

慈竹绿而贞,慎草青以润。披纷瑞香蟠,纠屈栀子韧。

蓬然出众美,生意各欣振。虚庭荫深广,烈日光不瞬。

泉石涵清妍,盎盆陟崇峻。移床坐其侧,凉吹飒两鬓。

重门掩苔藓,尘迹戒蹂躏。赏幽君子心,席地频洒汛。

茗瓯既己陈,酒盏焉得摈。高情寄林壑,乐此乐无竟。

我惭去田园,畏暑剧焚烬。抱瓮息林阴,还思问田畯。

刘崧

(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。

《旷伯逵移花竹石盆》拼音标注

kuàng bó kúi yí huā zhú shí pén
cí zhú lv̀ ér zhēn,
shèn cǎo qīng yǐ rùn。
pī fēn rùi xiāng pán,
jīu qū zhī zǐ rèn。
péng rán chū zhòng měi,
shēng yì gè xīn zhèn。
xū tíng yìn shēn guǎng,
liè rì guāng bù shùn。
quán shí hán qīng yán,
àng pén zhì chóng jùn。
yí chuáng zuò qí cè,
liáng chūi sà liǎng bìn。
zhòng mén yǎn tái xiǎn,
chén jī jiè róu lìn。
shǎng yōu jūn zǐ xīn,
xí dì pín sǎ xùn。
míng ōu jì jǐ chén,
jǐu zhǎn yān dé bìn。
gāo qíng jì lín hè,
lè cǐ lè wú jìng。
wǒ cán qù tián yuán,
wèi shǔ jù fén jìn。
bào wèng xī lín yīn,
huán sī wèn tián jùn。