题筠雪斋

(元代)刘崧

我昔游云中,爱此万筠绿。萧萧锦江浒,亭亭凤山澳。

友有宋子者,卜居俯平陆。虚庭带深窈,苍簳拥森肃。

时维玄冬厉,大雪遍原谷。脩条与佳卉,狼藉向摧蹙。

维筠于此时,挺拔各在目。气清神益旺,心远意愈足。

澹然一室间,对此乐真独。寒光射檐隙,缟素被林麓。

凄凄岁云暮,炳炳情内属。闭门有高卧,敝履无往躅。

高洁良可希,贫困聊自淑。

刘崧

(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。

《题筠雪斋》拼音标注

tí yún xuě zhāi
wǒ xī yóu yún zhōng,
ài cǐ wàn yún lv̀。
xiāo xiāo jǐn jiāng hǔ,
tíng tíng fèng shān ào。
yǒu yǒu sòng zǐ zhě,
bǔ jū fǔ píng lù。
xū tíng dài shēn yǎo,
cāng gàn yǒng sēn sù。
shí wéi xuán dōng lì,
dà xuě biàn yuán gǔ。
xīu tiáo yǔ jiā hùi,
láng jiè xiàng cūi cù。
wéi yún yú cǐ shí,
tǐng bá gè zài mù。
qì qīng shén yì wàng,
xīn yuǎn yì yù zú。
dàn rán yī shì jiān,
dùi cǐ lè zhēn dú。
hán guāng shè yán xì,
gǎo sù bèi lín lù。
qī qī sùi yún mù,
bǐng bǐng qíng nèi shǔ。
bì mén yǒu gāo wò,
bì lv̌ wú wǎng zhú。
gāo jié liáng kě xī,
pín kùn liáo zì shú。