拟古赠友人别

(元代)刘崧

上山采兰苕,下山采杜蘅。采之何所为,将以遗远行。

君行日以远,欢会日以浅。乡心一千里,日逐车轮转。

石林夏气清,憩马到江干。杂佩粲琼玖,长祛峨弁冠。

驱驰道旁子,赪颜触烦热。永怀高世心,炳炳照冰雪。

秋风起天末,百草终摧残。君子谅不违,揽芳发长叹。

刘崧

(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。

《拟古赠友人别》拼音标注

nǐ gǔ zèng yǒu rén bié
shàng shān cǎi lán tiáo,
xià shān cǎi dù héng。
cǎi zhī hé suǒ wèi,
jiāng yǐ yí yuǎn xíng。
jūn xíng rì yǐ yuǎn,
huān hùi rì yǐ qiǎn。
xiāng xīn yī qiān lǐ,
rì zhú chē lún zhuǎn。
shí lín xià qì qīng,
qì mǎ dào jiāng gān。
zá pèi càn qióng jǐu,
cháng qū é biàn guān。
qū chí dào páng zǐ,
chēng yán hóng fán rè。
yǒng huái gāo shì xīn,
bǐng bǐng zhào bīng xuě。
qīu fēng qǐ tiān mò,
bǎi cǎo zhōng cūi cán。
jūn zǐ liàng bù wéi,
lǎn fāng fā cháng tàn。