永丰刘尊德自南雄归过宁都别予将之豫章因怀旷伯逵赋别念二韵仍以呈旷也
(元代)刘崧
刘郎南雄来,高豁动晴昊。我行山水深,逢子恨不早。
林亭春色净,闭户思却扫。骑马晨冲泥,沾濡愧群草。
长滩石齿齿,舟楫得慎保。呼酒破旅颜,操觚见文藻。
只今岭南幕,颂尔伯父好。佐邦重赞诺,华发未即老。
久知阶庭除,重尔甚琲璪。家声激前闻,谁不思涤澡。
矧子方青年,如日斯杲杲。求师复远涉,下浦伤霖潦。
落花随飘风,何以慰中抱。南州有旷子,友谊获深造。
高歌忘羁穷,愁绝亦颠倒。我昔从之游,艰危极论讨。
今年始适吏,颜色脱枯槁。独不常见之,念我心懆懆。
永怀川无梁,式赋山有栲。从迈谅匪难,踯躅悲远道。
浮云递崇冈,斜日下深岛。会合谅有期,持身以为宝。

刘崧
(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。
《永丰刘尊德自南雄归过宁都别予将之豫章因怀旷伯逵赋别念二韵仍以呈旷也》拼音标注
yǒng fēng líu zūn dé zì nán xióng gūi guò níng dū bié yú jiāng zhī yù zhāng yīn huái kuàng bó kúi fù bié niàn èr yùn réng yǐ chéng kuàng yě
líu láng nán xióng lái,
gāo huō dòng qíng hào。
wǒ xíng shān shǔi shēn,
féng zǐ hèn bù zǎo。
lín tíng chūn sè jìng,
bì hù sī què sǎo。
qí mǎ chén chōng ní,
zhān rú kùi qún cǎo。
cháng tān shí chǐ chǐ,
zhōu jí dé shèn bǎo。
hū jǐu pò lv̌ yán,
cāo gū jiàn wén zǎo。
zhǐ jīn líng nán mù,
sòng ěr bó fù hǎo。
zuǒ bāng zhòng zàn nuò,
huá fā wèi jí lǎo。
jǐu zhī jiē tíng chú,
zhòng ěr shén bèi zǎo。
jiā shēng jī qián wén,
shúi bù sī dí zǎo。
shěn zǐ fāng qīng nián,
rú rì sī gǎo gǎo。
qíu shī fù yuǎn shè,
xià pǔ shāng lín lǎo。
luò huā súi piāo fēng,
hé yǐ wèi zhōng bào。
nán zhōu yǒu kuàng zǐ,
yǒu yí huò shēn zào。
gāo gē wàng jī qióng,
chóu jué yì diān dǎo。
wǒ xī cóng zhī yóu,
jiān wēi jí lùn tǎo。
jīn nián shǐ shì lì,
yán sè tuō kū gǎo。
dú bù cháng jiàn zhī,
niàn wǒ xīn cǎo cǎo。
yǒng huái chuān wú liáng,
shì fù shān yǒu kǎo。
cóng mài liàng fěi nán,
zhí zhú bēi yuǎn dào。
fú yún dì chóng gāng,
xié rì xià shēn dǎo。
hùi hé liàng yǒu qī,
chí shēn yǐ wèi bǎo。