太子洑

(南北朝)刘孝绰

川平落日迥,落照满川涨。复此沦波地,派别引沮漳。

耿耿流长脉,熠熠动微光。寒乌逐查漾,饥鹈拂浪翔。

临泛自多美,况乃还故乡。榜人夜理楫,棹女暗成妆。

欲侍春江曙,争涂向洛阳。

刘孝绰

(481—539)南朝梁彭城人,本名冉,字孝绰,小字阿士。七岁能文,年十四,代父起草诏诰,号“神童”。梁武帝天监初,起家著作佐郎。后迁尚书水部郎。作诗得武帝嗟赏。累擢秘书丞,廷尉卿。被到洽所劾,免官。位终秘书监。

《太子洑》拼音标注

tài zǐ fú
chuān píng luò rì jiǒng,
luò zhào mǎn chuān zhǎng。
fù cǐ lún bō dì,
pài bié yǐn jū zhāng。
gěng gěng líu cháng mài,
yì yì dòng wēi guāng。
hán wū zhú chá yàng,
jī tí fú làng xiáng。
lín fàn zì duō měi,
kuàng nǎi huán gù xiāng。
bǎng rén yè lǐ jí,
zhuō nv̌ àn chéng zhuāng。
yù shì chūn jiāng shù,
zhēng tú xiàng luò yáng。