洛川怀古

(唐代)刘希夷

萋萋春草绿,悲歌牧征马。行见白头翁,坐泣青竹下。
感叹前问之,赠予辛苦词。岁月移今古,山河更盛衰。
晋家都洛滨,朝廷多近臣。词赋归潘岳,繁华称季伦。
梓泽春草菲,河阳乱华飞。绿珠不可夺,白首同所归。
高楼倏冥灭,茂林久摧折。昔时歌舞台,今成狐兔穴。
人事互消亡,世路多悲伤。北邙是吾宅,东岳为吾乡。
君看北邙道,髑髅萦蔓草。芳□□□□,□□□□□。
碑茔或半存,荆棘敛幽魂。挥涕弃之去,不忍闻此言。

刘希夷

刘希夷 (约651年-约680年),唐朝诗人。 一名庭芝,字延之(一作庭芝),汉族,汝州(今河南省汝州市)人。 高宗上元二年进士,善弹琵琶。其诗以歌行见长,多写闺情,辞意柔婉华丽,且多感伤情调。《旧唐书》本传谓“善为从军闺情之诗,词调哀苦,为时所重。志行不修,为奸人所杀”。《大唐新语》卷8谓“后孙翌撰《正声集》,以希夷为集中之最”。《全唐诗》存诗1卷, 《全唐诗外编》、《全唐诗续拾》补诗7首。

《洛川怀古》拼音标注

luò chuān huái gǔ
qī qī chūn cǎo lv̀,
bēi gē mù zhēng mǎ。
xíng jiàn bái tóu wēng,
zuò qì qīng zhú xià。
gǎn tàn qián wèn zhī,
zèng yú xīn kǔ cí。
sùi yuè yí jīn gǔ,
shān hé gèng shèng shuāi。
jìn jiā dū luò bīn,
zhāo tíng duō jìn chén。
cí fù gūi pān yuè,
fán huá chēng jì lún。
zǐ zé chūn cǎo fēi,
hé yáng luàn huá fēi。
lv̀ zhū bù kě duó,
bái shǒu tóng suǒ gūi。
gāo lóu shū míng miè,
mào lín jǐu cūi zhé。
xī shí gē wǔ tái,
jīn chéng hú tù xué。
rén shì hù xiāo wáng,
shì lù duō bēi shāng。
běi máng shì wú zhái,
dōng yuè wèi wú xiāng。
jūn kàn běi máng dào,
dú lóu yíng màn cǎo。
fāng □ □ □ □,
□ □ □ □ □。
bēi yíng huò bàn cún,
jīng jí liàn yōu hún。
hūi tì qì zhī qù,
bù rěn wén cǐ yán。