松亭避暑
(明代)刘珝
烛龙南来正亭午,赫赫炎威遍海宇。洞门任是絺绤轻,挥扇难胜汗如雨。
维时凤辇出彤闱,一亭暂憩光霏微。阴森五鬣摇朱户,满前忽讶苍龙飞。
清风时从天外起,清气重添绿阴里。凭轩顿觉炎焰消,襟抱倏然凉似水。
玉壶澄澈泻冰浆,沈李浮瓜兴味长。愿裁巨干成大厦,尽庇四海俱清凉。

刘珝
刘珝(1426年~1490年),字叔温,号古直,山东青州府寿光县阳河里(现青州市高柳镇阳河村)人。明英宗正统十三年(1448年)进士,历官编修、吏部左侍郎,擢吏部尚书,加太子少保、文渊阁大学士,后加太子太保,进谨身殿大学士,位居阁老。弘治三年(1490 年)病逝,谥文和。刘珝性疏直,居官清正,不拘小节。晚年致仕还乡,事亲尽孝。著有《青宫讲意》、《古直先生文集》等。
《松亭避暑》拼音标注
sōng tíng bì shǔ
zhú lóng nán lái zhèng tíng wǔ,
hè hè yán wēi biàn hǎi yǔ。
dòng mén rèn shì chī xì qīng,
hūi shàn nán shèng hàn rú yǔ。
wéi shí fèng niǎn chū tóng wéi,
yī tíng zàn qì guāng fēi wēi。
yīn sēn wǔ liè yáo zhū hù,
mǎn qián hū yà cāng lóng fēi。
qīng fēng shí cóng tiān wài qǐ,
qīng qì zhòng tiān lv̀ yīn lǐ。
píng xuān dùn jué yán yàn xiāo,
jīn bào shū rán liáng sì shǔi。
yù hú chéng chè xiè bīng jiāng,
shěn lǐ fú guā xīng wèi cháng。
yuàn cái jù gān chéng dà shà,
jǐn bì sì hǎi jù qīng liáng。
- 上一篇:海子观鱼
- 下一篇:王舜耕山水送任章南游