贺新郎(送郑材卿)
(宋代)刘学箕
莫向愁人说。叹人生、不如意事,十常七八。是则中年伤怀抱,客里何堪送客。又添取、一襟凄咽。岸柳凋零秋容澹,黯消凝、怎忍轻攀折。重会面,甚时节。
杏花丽日梅花雪。记当时、一觞一咏,楚云湘月。别后君休劳春梦,转眼江南塞北。莫漫被、闲愁萦结。且判离筵今夕醉,霎时间、便见兰舟发。空怅望,水云阔。
杏花丽日梅花雪。记当时、一觞一咏,楚云湘月。别后君休劳春梦,转眼江南塞北。莫漫被、闲愁萦结。且判离筵今夕醉,霎时间、便见兰舟发。空怅望,水云阔。

刘学箕
刘学箕,生卒年均不详(约公元1192年前后,即宋光宗绍熙时期在世),字习之,崇安(今福建武夷山市)人,刘子恽之孙。生平未仕,但游历颇广,曾“游襄汉,经蜀都,寄湖浙,历览名山大川,取友于天下”(本集陈以庄跋)。
《贺新郎(送郑材卿)》拼音标注
hè xīn láng ( sòng zhèng cái qīng )
mò xiàng chóu rén shuō。
tàn rén shēng 、 bù rú yì shì,
shí cháng qī bā。
shì zé zhōng nián shāng huái bào,
kè lǐ hé kān sòng kè。
yòu tiān qǔ 、 yī jīn qī yān。
àn lǐu diāo líng qīu róng dàn,
àn xiāo níng 、 zěn rěn qīng pān zhé。
zhòng hùi miàn,
shén shí jié。
xìng huā lì rì méi huā xuě。
jì dāng shí 、 yī shāng yī yǒng,
chǔ yún xiāng yuè。
bié hòu jūn xīu láo chūn mèng,
zhuǎn yǎn jiāng nán sāi běi。
mò màn bèi 、 xián chóu yíng jié。
qiě pàn lí yán jīn xī zùi,
shà shí jiān 、 biàn jiàn lán zhōu fā。
kōng chàng wàng,
shǔi yún kuò。
- 上一篇:贺新郎·午睡莺惊起
- 下一篇:乌夜啼(夜泊阳子江)