满江红(避暑)
(宋代)刘学箕
午转槐阴,正炎暑、侵肌似醉。问何处、披襟散发,解衣扬袂。傍沼茅亭杨柳绿,倚崖草阁梧桐翠。唤玉人、纤手掬清泉,生凉意。
开枕簟,浮瓜芰。琼液浅,歌喉细。对文禽雪鹭,助成幽致。十顷碧莲潇洒国,万竿修竹清凉世。算此时、情绪有谁同,吾侬自。
开枕簟,浮瓜芰。琼液浅,歌喉细。对文禽雪鹭,助成幽致。十顷碧莲潇洒国,万竿修竹清凉世。算此时、情绪有谁同,吾侬自。

刘学箕
刘学箕,生卒年均不详(约公元1192年前后,即宋光宗绍熙时期在世),字习之,崇安(今福建武夷山市)人,刘子恽之孙。生平未仕,但游历颇广,曾“游襄汉,经蜀都,寄湖浙,历览名山大川,取友于天下”(本集陈以庄跋)。
《满江红(避暑)》拼音标注
mǎn jiāng hóng ( bì shǔ )
wǔ zhuǎn huái yīn,
zhèng yán shǔ 、 qīn jī sì zùi。
wèn hé chù 、 pī jīn sàn fā,
jiě yī yáng mèi。
bàng zhǎo máo tíng yáng lǐu lv̀,
yǐ yá cǎo gé wú tóng cùi。
huàn yù rén 、 xiān shǒu jú qīng quán,
shēng liáng yì。
kāi zhěn diàn,
fú guā jì。
qióng yè qiǎn,
gē hóu xì。
dùi wén qín xuě lù,
zhù chéng yōu zhì。
shí qǐng bì lián xiāo sǎ guó,
wàn gān xīu zhú qīng liáng shì。
suàn cǐ shí 、 qíng xù yǒu shúi tóng,
wú nóng zì。