集杜句赠王运同彦材

(元代)刘因

霄汉瞻佳士,公侯出异人。家声同令闻,文雅见天伦。

玄朔巡天步,危楼望北辰。燕王买骏骨,黄阁画麒麟。

妙誉期元宰,苍生倚大臣。蛟龙得云雨,雕鹗离风尘。

治国明公在,雄图历数屯。世儒多汩没,贤俊赞经纶。

开辟乾坤正,调和鼎鼐新。弼谐方一展,风俗尽还淳。

经济宜公等,泥涂任此身。尊荣瞻地绝,感激异天真。

交态遭轻薄,浮生有屈伸。嗟予意轗轲,抚迹独酸辛!

留滞才难尽,苍茫兴有神。形容真潦倒,世业岂沈沦。

倚著如秦赘,逢迎念席珍。壮心久零落,败绩自逡巡。

载感贾生恸,难甘原宪贫。邵平元入汉,王粲不归秦。

回首躯流俗,生涯脱要津。稻粱求未足,台衮更谁亲?

碧海真难涉,苍鹰愁易驯。君能微感激,何处不依仁。

刘因

刘因(1249~1293) 元代著名理学家、诗人。字梦吉,号静修。初名骃,字梦骥。雄州容城(今河北容城县)人。3 岁识字,6岁能诗,10岁能文,落笔惊人。年刚20,才华出众,性不苟合。家贫教授生徒,皆有成就。因爱诸葛亮“静以修身”之语,题所居为“静修”。元世祖至元十九年(1282)应召入朝,为承德郎、右赞善大夫。不久借口母病辞官归。母死后居丧在家。至元二十八年,忽必烈再度遣使召刘因为官,他以疾辞。死后追赠翰林学士、资政大夫、上护军、追封“容城郡公”,谥“文靖”。明朝,县官乡绅为刘因建祠堂。

《集杜句赠王运同彦材》拼音标注

jí dù jù zèng wáng yùn tóng yàn cái
xiāo hàn zhān jiā shì,
gōng hóu chū yì rén。
jiā shēng tóng lìng wén,
wén yǎ jiàn tiān lún。
xuán shuò xún tiān bù,
wēi lóu wàng běi chén。
yàn wáng mǎi jùn gǔ,
huáng gé huà qí lín。
miào yù qī yuán zǎi,
cāng shēng yǐ dà chén。
jiāo lóng dé yún yǔ,
diāo è lí fēng chén。
zhì guó míng gōng zài,
xióng tú lì shù tún。
shì rú duō gǔ méi,
xián jùn zàn jīng lún。
kāi pì gān kūn zhèng,
diào hé dǐng nài xīn。
bì xié fāng yī zhǎn,
fēng sú jǐn huán chún。
jīng jì yí gōng děng,
ní tú rèn cǐ shēn。
zūn róng zhān dì jué,
gǎn jī yì tiān zhēn。
jiāo tài zāo qīng bó,
fú shēng yǒu qū shēn。
jiē yú yì kǎn kē,
fǔ jī dú suān xīn !
líu zhì cái nán jǐn,
cāng máng xīng yǒu shén。
xíng róng zhēn lǎo dǎo,
shì yè qǐ shěn lún。
yǐ zhù rú qín zhùi,
féng yíng niàn xí zhēn。
zhuàng xīn jǐu líng luò,
bài jī zì qūn xún。
zài gǎn jiǎ shēng tòng,
nán gān yuán xiàn pín。
shào píng yuán rù hàn,
wáng càn bù gūi qín。
húi shǒu qū líu sú,
shēng yá tuō yào jīn。
dào liáng qíu wèi zú,
tái gǔn gèng shúi qīn ?
bì hǎi zhēn nán shè,
cāng yīng chóu yì xún。
jūn néng wēi gǎn jī,
hé chù bù yī rén。