梦横塘

(宋代)刘一止

浪痕经雨,鬓影吹寒,晓来无限萧瑟。野色分桥,翦不断、溪山风物。船系朱藤,路迷烟寺,远鸥浮没。听疏钟断鼓,似近还遥,惊心事、伤羁客。
新醅旋压鹅黄,拚清愁在眼,酒病萦骨。绣阁娇慵,争解说、短封传忆。念谁伴、涂妆绾结。嚼蕊吹花弄秋色。恨对南云,此时凄断,有何人知得。

刘一止

刘一止(1078~1160)字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。

《梦横塘》拼音标注

mèng héng táng
làng hén jīng yǔ,
bìn yǐng chūi hán,
xiǎo lái wú xiàn xiāo sè。
yě sè fēn qiáo,
jiǎn bù duàn 、 xī shān fēng wù。
chuán xì zhū téng,
lù mí yān sì,
yuǎn ōu fú méi。
tīng shū zhōng duàn gǔ,
sì jìn huán yáo,
liáng xīn shì 、 shāng jī kè。
xīn pēi xuán yā é huáng,
pàn qīng chóu zài yǎn,
jǐu bìng yíng gǔ。
xìu gé jiāo yōng,
zhēng jiě shuō 、 duǎn fēng chuán yì。
niàn shúi bàn 、 tú zhuāng wǎn jié。
jiáo rǔi chūi huā nòng qīu sè。
hèn dùi nán yún,
cǐ shí qī duàn,
yǒu hé rén zhī dé。