题匡山石室 其二

(元代)刘永之

精庐极萧爽,乃在匡山涯。鲜飙泛林木,旭日生岩扉。

樵梧隔烟小,钟声出林迟。阶前百尺树,倒挂枯藤枝。

中有避喧者,禅诵清四时。挽萝结幽佩,纫叶为秋衣。

静谈远公传,东林迹已微。怡然契玄理,令我坐忘归。

刘永之

临江清江人,字仲修,号山阴道士。少随父宦游,治《春秋》学,工诗文,善书法。日与杨伯谦、彭声之辈讲论风雅,当世翕然宗之。明洪武初征至金陵,以重听辞归。有《山阴集》。

《题匡山石室 其二》拼音标注

tí kuāng shān shí shì qí èr
jīng lú jí xiāo shuǎng,
nǎi zài kuāng shān yá。
xiān biāo fàn lín mù,
xù rì shēng yán fēi。
qiáo wú gé yān xiǎo,
zhōng shēng chū lín chí。
jiē qián bǎi chǐ shù,
dǎo guà kū téng zhī。
zhōng yǒu bì xuān zhě,
shàn sòng qīng sì shí。
wǎn luó jié yōu pèi,
rèn yè wèi qīu yī。
jìng tán yuǎn gōng chuán,
dōng lín jī yǐ wēi。
yí rán qì xuán lǐ,
lìng wǒ zuò wàng gūi。