文宗元圣昭献孝皇帝挽歌三首

(唐代)刘禹锡

继体三才理,承颜九族亲。禹功留海内,殷历付天伦。
调露曲常在,秋风词尚新。本支方百代,先让棣华春。
月落宫车动,风凄仪仗闲。路唯瞻凤翣,人尚想龙颜。
御宇方无事,乘云遂不还。圣情悲望处,沉日下西山。
享国十五载,升天千万年。龙镳仙路远,骑吹礼容全。
日下初陵外,人悲旧剑前。周南有遗老,掩泪望秦川。

刘禹锡

刘禹锡(772-842),字梦得,汉族,中国唐朝彭城(今徐州)人,祖籍洛阳,唐朝文学家,哲学家,自称是汉中山靖王后裔,曾任监察御史,是王叔文政治改革集团的一员。唐代中晚期著名诗人,有“诗豪”之称。他的家庭是一个世代以儒学相传的书香门第。政治上主张革新,是王叔文派政治革新活动的中心人物之一。后来永贞革新失败被贬为朗州司马(今湖南常德)。据湖南常德历史学家、收藏家周新国先生考证刘禹锡被贬为朗州司马其间写了著名的“汉寿城春望”。

《文宗元圣昭献孝皇帝挽歌三首》拼音标注

wén zōng yuán shèng zhāo xiàn xiào huáng dì wǎn gē sān shǒu
jì tǐ sān cái lǐ,
chéng yán jǐu zú qīn。
yǔ gōng líu hǎi nèi,
yīn lì fù tiān lún。
diào lù qū cháng zài,
qīu fēng cí shàng xīn。
běn zhī fāng bǎi dài,
xiān ràng dì huá chūn。
yuè luò gōng chē dòng,
fēng qī yí zhàng xián。
lù wéi zhān fèng shà,
rén shàng xiǎng lóng yán。
yù yǔ fāng wú shì,
chéng yún sùi bù huán。
shèng qíng bēi wàng chù,
chén rì xià xī shān。
xiǎng guó shí wǔ zài,
shēng tiān qiān wàn nián。
lóng biāo xiān lù yuǎn,
qí chūi lǐ róng quán。
rì xià chū líng wài,
rén bēi jìu jiàn qián。
zhōu nán yǒu yí lǎo,
yǎn lèi wàng qín chuān。