
刘宰
刘宰(1167—1240)字平国,号漫塘病叟,镇江金坛(今属江苏)人 。绍熙元年(1190)举进士。历任州县,有能声。寻告归。理宗立,以为籍田令。迁太常丞,知宁国府,皆辞不就。端平间,时相收召誉望略尽,不能举者仅宰与崔与之二人。隐居三十年,于书无所不读。既卒,朝廷嘉其节,谥文清。宰为文淳古质直,著有《漫塘文集》三十六卷,《四库总目》又作有语录,并传于世。
《挽戴主簿》拼音标注
wǎn dài zhǔ bù
miào nián bǐ shì yǐ fēi yáng,
biàn hé shōu gōng hàn mò cháng。
huáng jiǎ wèi róng dēng shàng dì,
qīng shān liáo yòng wèi gāo táng。
yī tóng bù lǐng táng yóu zài,
sān jìng gūi lái jú wèi huāng。
xià tà rěn sī chóu xī shì,
sòng chē kōng yì shǔi yún xiāng 。