吴子隆兼隐斋歌
(宋代)刘宰

刘宰
刘宰(1167—1240)字平国,号漫塘病叟,镇江金坛(今属江苏)人 。绍熙元年(1190)举进士。历任州县,有能声。寻告归。理宗立,以为籍田令。迁太常丞,知宁国府,皆辞不就。端平间,时相收召誉望略尽,不能举者仅宰与崔与之二人。隐居三十年,于书无所不读。既卒,朝廷嘉其节,谥文清。宰为文淳古质直,著有《漫塘文集》三十六卷,《四库总目》又作有语录,并传于世。
《吴子隆兼隐斋歌》拼音标注
wú zǐ lóng jiān yǐn zhāi gē
qián qū shí lǐ jīng qí hóng,
hòu qí dié xiè rú yóu lóng。
qǐ chuāng ā gé zùi shēn chù,
gūi lái yàn zuò wéi xiāng fēng。
bù rú lǐ yuàn wú fū zǐ,
àn zé gāo yín jǐu yī zhōng。
gāo shǎo shān tóu wèi shǔi biān,
gēng yún diào yuè lǎo lín quán。
cháo yóu bù shēng jū nì sǐ,
yú xiā mí lù jù wàng nián。
bù rú lǐ yuàn wú fū zǐ,
ān xián jì ào tíng xī piān。
fù gùi chéng kě lè,
yōu qī duān zú shàng。
qiān huáng fù chū shàng cài mén,
lǐ sī hǔi shā wèi qín xiāng。
jiè tūi yǒu mǔ xū qíu lù,
bù yìng jué yì gūi mián shàng。
wú fū zǐ,
tīng wǒ gē。
dāng zhāo jiàn pèi guān é é,
qū yíng wèi miǎn shāng tiān hé。
gǔ lái yǐn zhě yì yǐ duō,
jié shēn luàn lún rú bǐ hé。
jūn jīn fēi shì yì fēi yǐn,
jīng chén bù rǎn bái yù kē。
qīng shān cóng shì jīn shí zài,
wàn shì wàng huái zhēn shí zài。
dàn lìng táng shàng xiào píng fǎn,
qǐ jì tíng qián luō cùi dài。
shì zhōng bù jiǎn shān zhōng lè,
dǐ yòng qīng xié yóu wù wài。
wú fū zǐ,
wú suǒ jìng。
jiān yǐn míng zhāi zú xiāng chēng,
shúi qí shī zhī gōu lòu lìng 。