雁荡净名谷帘水

(宋代)刘子寰

野客弄云水,翩翩信飞车。奇峰匹雁荡,出没随猿狙。

苍苍叠云屏,下有白石庐。石庐故未足,洞腹开巢居。

青藜小跻攀,路尽仍盘纡。呀然忽宽敞,云雾为支吾。

天成与鬼凿,罔识造物初。笑问主者谁,我欲揽其须。

耸身忽灭没,扳倒泊雁湖。天风复摩荡,簸洒生明珠。

为帘复为帷,与客相嬉娱。倏然一挥霍,五色弥空虚。

坐来怪事发,迸落随喧呼。大笑下山去,勿为山鬼愚。

刘子寰

[约公元一二二四年前后在世]字圻父,号篁栗翁,上饶人,居麻沙。生卒年均不详,约宋宁宗嘉定末前后在世。早登朱熹之门。宁宗嘉定十年(1217)进士,官至观文殿学士。平生乐于山林,淡泊自守。能诗文,与同邑刘潜夫齐名。克庄尝叙其诗集,行于世。

《雁荡净名谷帘水》拼音标注

yàn dàng jìng míng gǔ lián shǔi
yě kè nòng yún shǔi,
piān piān xìn fēi chē。
qí fēng pǐ yàn dàng,
chū méi súi yuán jū。
cāng cāng dié yún píng,
xià yǒu bái shí lú。
shí lú gù wèi zú,
dòng fù kāi cháo jū。
qīng lí xiǎo jī pān,
lù jǐn réng pán yū。
yā rán hū kuān chǎng,
yún wù wèi zhī wú。
tiān chéng yǔ gǔi záo,
wǎng shì zào wù chū。
xiào wèn zhǔ zhě shúi,
wǒ yù lǎn qí xū。
sǒng shēn hū miè méi,
bān dǎo bó yàn hú。
tiān fēng fù mó dàng,
bò sǎ shēng míng zhū。
wèi lián fù wèi wéi,
yǔ kè xiāng xī yú。
shū rán yī hūi huò,
wǔ sè mí kōng xū。
zuò lái guài shì fā,
bèng luò súi xuān hū。
dà xiào xià shān qù,
wù wèi shān gǔi yú。