建康六感·晋
(宋代)刘子翚
日昃无全照,南迁事仓忙。
龙谣方协瑞,星衲已告亡。
凌迟百年运,凛凛危莫将。
向来问鼎人,项背常相望。
环宫白羽列,面阙鸣弦张。
膺图未跻泰,卜世岂有长。
独怜短辕公,推刃杀忠良。
百身嗟莫赎,一恸鬓成苍。
时移事亦更,为宋复为梁。
惟有采石潮,年年到前岗。
龙谣方协瑞,星衲已告亡。
凌迟百年运,凛凛危莫将。
向来问鼎人,项背常相望。
环宫白羽列,面阙鸣弦张。
膺图未跻泰,卜世岂有长。
独怜短辕公,推刃杀忠良。
百身嗟莫赎,一恸鬓成苍。
时移事亦更,为宋复为梁。
惟有采石潮,年年到前岗。

刘子翚
刘子翚(huī)(1101~1147)宋代理学家。字彦冲,一作彦仲,号屏山,又号病翁,学者称屏山先生。建州崇安(今属福建)人,刘韐子,刘子羽弟。以荫补承务郎,通判兴化军,因疾辞归武夷山,专事讲学,邃于《周易》,朱熹尝从其学。著有《屏山集》。
《建康六感·晋》拼音标注
jiàn kāng lìu gǎn · jìn
rì zè wú quán zhào,
nán qiān shì cāng máng。
lóng yáo fāng xié rùi,
xīng nà yǐ gào wáng。
líng chí bǎi nián yùn,
lǐn lǐn wēi mò jiāng。
xiàng lái wèn dǐng rén,
xiàng bèi cháng xiāng wàng。
huán gōng bái yǔ liè,
miàn què míng xián zhāng。
yīng tú wèi jī tài,
bǔ shì qǐ yǒu cháng。
dú lián duǎn yuán gōng,
tūi rèn shā zhōng liáng。
bǎi shēn jiē mò shú,
yī tòng bìn chéng cāng。
shí yí shì yì gèng,
wèi sòng fù wèi liáng。
wéi yǒu cǎi shí cháo,
nián nián dào qián gǎng 。