念奴娇(寿仓使)

(宋代)刘子实

一门相种,胜河英岳粹,共扶昌英。夹辅正宜资鲁衙,左右秉持钧轴。缓驾轻车,任回虎节,何事劳山国。东民欲靖,作新少借康叔。
况是鸑鷟佳辰,雪霜深处,秀孕椿松绿。天意特教荣晚节,挺挺世臣乔木。绣斧功成,衮衣促观,莫恨公归速。一陶和气,要令天下蒙福。

刘子实

刘子实,汉高祖皇帝刘邦后裔,明朝洪武年间人。原山西洪洞人氏。洪武二年(1369年),自河北冀州枣强县,携眷迁至黄河南面的刘家湾、姜陈一带,安下妻子和三个儿子,只身带着小儿子琰,来到大坡村落地生根,始建大坡村(山东省邹平县)。其后世有任:安塞县知县并敕封文林郎,陕西平凉府净宁州知州,江西建昌府知府并有明朝王爷益王赠诗。

《念奴娇(寿仓使)》拼音标注

niàn nú jiāo ( shòu cāng shǐ )
yī mén xiāng zhǒng,
shèng hé yīng yuè cùi,
gòng fú chāng yīng。
jiā fǔ zhèng yí zī lǔ yá,
zuǒ yòu bǐng chí jūn zhóu。
huǎn jià qīng chē,
rèn húi hǔ jié,
hé shì láo shān guó。
dōng mín yù jìng,
zuò xīn shǎo jiè kāng shū。
kuàng shì yuè zhuó jiā chén,
xuě shuāng shēn chù,
xìu yùn chūn sōng lv̀。
tiān yì tè jiào róng wǎn jié,
tǐng tǐng shì chén qiáo mù。
xìu fǔ gōng chéng,
gǔn yī cù guān,
mò hèn gōng gūi sù。
yī táo hé qì,
yào lìng tiān xià méng fú。