咏沙

(宋代)龙太初

茫茫黄出寒,漠漠白铺汀。鸟去风平篆,潮回日射星。

龙太初

宋人。尝自称诗人谒王安石,时郭祥正在坐,叱其敢称诗人,令赋沙诗,顷刻而成,由此名闻东南。

《咏沙》拼音标注

yǒng shā
máng máng huáng chū hán,
mò mò bái pū tīng。
niǎo qù fēng píng zhuàn,
cháo húi rì shè xīng。