跋李少裴

(宋代)楼钥

兰亭修禊永和中,群贤高会俱雍容。右军作序亦寓耳,藁草乃致传无穷。

自言疑若有神助,他日屡书终不同。历代传宝在秘府,尤其甚者唐太宗。

当时搜取极心力,模本一一攽群公。惟此真迹最奇绝,萧梁开皇有遗踪。

亲御奎文赐元嘉,龙蟠凤翥何其工。辩才所取秘昭陵,此本一洗凡马空。

崔家兄弟列清要,诲子况复称龟龙。图书四部资校雠,当时尚有贞观风。

自云此为最善本,冰御臣液题甚恭。李王深得拨镫法,笔力绝劲雄江东。

右军以来皆妙笔,名胜异代如相从。病馀扶惫行扫松,李君携来为发蒙。

平生多看旧墨本,一见使我开心胸。摩挲叹息不自已,至宝盍入明光宫。

隐居怀宝正不恶,异气或能牛斗冲。叩门有客勿倾倒,恐有御史来乘骢。

楼钥

楼钥(1137~1213)南宋大臣、文学家。字大防,又字启伯,号攻媿主人,明州鄞县(今属浙江宁波)人。楼璩的三子,有兄长楼鐊、楼锡,与袁方、袁燮师事王默、李鸿渐、李若讷、郑锷等人。隆兴元年(1163年)进士及第。历官温州教授,起居郎兼中书舍人,大定九年(1169年),随舅父贺正旦使汪大猷出使金朝。嘉定六年(1213年)卒,谥宣献。袁燮写有行状。有子楼淳、楼濛(早夭)、楼潚、楼治,皆以荫入仕。历官温州教授、乐清知县、翰林学士、吏部尚书兼翰林侍讲、资政殿学士、知太平州。 乾道间,以书状官从舅父汪大猷使金,按日记叙途中所闻,成《北行日录》。

《跋李少裴》拼音标注

bá lǐ shǎo péi
lán tíng xīu xì yǒng hé zhōng,
qún xián gāo hùi jù yōng róng。
yòu jūn zuò xù yì yù ěr,
gǎo cǎo nǎi zhì chuán wú qióng。
zì yán yí ruò yǒu shén zhù,
tā rì lv̌ shū zhōng bù tóng。
lì dài chuán bǎo zài mì fǔ,
yóu qí shén zhě táng tài zōng。
dāng shí sōu qǔ jí xīn lì,
mó běn yī yī bān qún gōng。
wéi cǐ zhēn jī zùi qí jué,
xiāo liáng kāi huáng yǒu yí zōng。
qīn yù kúi wén sì yuán jiā,
lóng pán fèng zhù hé qí gōng。
biàn cái suǒ qǔ mì zhāo líng,
cǐ běn yī xǐ fán mǎ kōng。
cūi jiā xiōng dì liè qīng yào,
hùi zǐ kuàng fù chēng gūi lóng。
tú shū sì bù zī xiào chóu,
dāng shí shàng yǒu zhēn guān fēng。
zì yún cǐ wèi zùi shàn běn,
bīng yù chén yè tí shén gōng。
lǐ wáng shēn dé bō dēng fǎ,
bǐ lì jué jìng xióng jiāng dōng。
yòu jūn yǐ lái jiē miào bǐ,
míng shèng yì dài rú xiāng cóng。
bìng yú fú bèi xíng sǎo sōng,
lǐ jūn xié lái wèi fā méng。
píng shēng duō kàn jìu mò běn,
yī jiàn shǐ wǒ kāi xīn xiōng。
mó suō tàn xī bù zì yǐ,
zhì bǎo hé rù míng guāng gōng。
yǐn jū huái bǎo zhèng bù è,
yì qì huò néng níu dǒu chōng。
kòu mén yǒu kè wù qīng dǎo,
kǒng yǒu yù shǐ lái chéng cōng。