汉宫春(张园赏海棠作 园故蜀燕王宫也)

(宋代)陆游

浪迹人间。喜闻猿楚峡,学剑秦川。虚舟泛然不系,万里江天。朱颜绿鬓,作红尘、无事神仙。何妨在,莺花海里,行歌闲送流年。
休笑放慵狂眼,看闲坊深院,多少婵娟。燕宫海棠夜宴,花覆金船。如椽画烛,酒阑时、百炬吹烟。凭寄语,京华旧侣,幅巾莫换貂蝉。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《汉宫春(张园赏海棠作,园故蜀燕王宫也)》拼音标注

hàn gōng chūn ( zhāng yuán shǎng hǎi táng zuò,yuán gù shǔ yàn wáng gōng yě )
làng jī rén jiān。
xǐ wén yuán chǔ xiá,
xué jiàn qín chuān。
xū zhōu fàn rán bù xì,
wàn lǐ jiāng tiān。
zhū yán lv̀ bìn,
zuò hóng chén 、 wú shì shén xiān。
hé fáng zài,
yīng huā hǎi lǐ,
xíng gē xián sòng líu nián。
xīu xiào fàng yōng kuáng yǎn,
kàn xián fāng shēn yuàn,
duō shǎo chán juān。
yàn gōng hǎi táng yè yàn,
huā fù jīn chuán。
rú chuán huà zhú,
jǐu lán shí 、 bǎi jù chūi yān。
píng jì yǔ,
jīng huá jìu lv̌,
fú jīn mò huàn diāo chán。