拂水岩

(清代)陆肯堂

岩水无停响,飞流洒半空。霏微忽下上,萦拂渐西东。

晴昼看珠雨,清秋散玉虹。传闻雁宕胜,奇绝想应同。

陆肯堂

(1650—1696)江南长洲人,字邃升,一字澹成。康熙二十四年状元。授修撰,累迁至侍读。

《拂水岩》拼音标注

fú shǔi yán
yán shǔi wú tíng xiǎng,
fēi líu sǎ bàn kōng。
fēi wēi hū xià shàng,
yíng fú jiàn xī dōng。
qíng zhòu kàn zhū yǔ,
qīng qīu sàn yù hóng。
chuán wén yàn dàng shèng,
qí jué xiǎng yìng tóng。