慈恩寺石磬歌
(唐代)卢纶
咒使鲛人往求得。珠穴沈成绿浪痕,天衣拂尽苍苔色。
星汉徘徊山有风,禅翁静扣月明中。群仙下云龙出水,
鸾鹤交飞半空里。山精木魅不可听,落叶秋砧一时起。
花宫杳杳响泠泠,无数沙门昏梦醒。古廊灯下见行道,
疏林池边闻诵经。徒壮洪钟秘高阁,万金费尽工雕凿。
岂如全质挂青松,数叶残云一片峰。吾师宝之寿中国,
愿同劫石无终极。

卢纶
卢纶(739年—799年),字允言,河中蒲州(今山西永济县)人。唐代诗人,大历十才子之一。唐玄宗天宝末年举进士,遇乱不第;唐代宗朝又应举, 屡试不第。大历六年,经宰相元载举荐,授阌乡尉;后由宰相王缙荐为集贤学士,秘书省校书郎,升监察御史。出为陕州户曹、河南密县令。之后元载、王缙获罪,遭到牵连。唐德宗朝,复为昭应县令,出任河中元帅浑瑊府判官,官至检校户部郎中。不久去世。著有《卢户部诗集》。
《慈恩寺石磬歌》拼音标注
cí ēn sì shí qìng gē
líng shān shí qìng shēng hǎi xī,
hǎi tāo píng chù yǔ shān qí。
cháng méi lǎo sēng tóng fó lì,
zhòu shǐ jiǎo rén wǎng qíu dé。
zhū xué shěn chéng lv̀ làng hén,
tiān yī fú jǐn cāng tái sè。
xīng hàn pái huái shān yǒu fēng,
shàn wēng jìng kòu yuè míng zhōng。
qún xiān xià yún lóng chū shǔi,
luán hè jiāo fēi bàn kōng lǐ。
shān jīng mù mèi bù kě tīng,
luò yè qīu zhēn yī shí qǐ。
huā gōng yǎo yǎo xiǎng líng líng,
wú shù shā mén hūn mèng xǐng。
gǔ láng dēng xià jiàn xíng dào,
shū lín chí biān wén sòng jīng。
tú zhuàng hóng zhōng mì gāo gé,
wàn jīn fèi jǐn gōng diāo záo。
qǐ rú quán zhí guà qīng sōng,
shù yè cán yún yī piàn fēng。
wú shī bǎo zhī shòu zhōng guó,
yuàn tóng jié shí wú zhōng jí。
- 上一篇:浪淘沙 暮春闺思
- 下一篇:王评事驸马花烛诗 其四