出亭柳

(清代)陆求可

满院晴风,宿露洗芳丛。灯烁烁,绿盘龙。结绮楼前开了,此恩不属黄钟

背日当阶无数,费尽天工。年来金带浑无种,万花会上漫相逢。

簪双髻,映帘栊。自可调和金鼎,何缘持赠西东。全仗王筠作赋,重吐轻红。

陆求可

(1617—1679)明末清初江南淮安人,字咸一,号密庵。顺治十二年进士。授裕州知州,入为刑部员外郎,升福建提学佥事。在裕州时,减轻百姓负担。在刑部,慎辨案情,以免冤滥。

《出亭柳》拼音标注

chū tíng lǐu
mǎn yuàn qíng fēng,
sù lù xǐ fāng cóng。
dēng shuò shuò,
lv̀ pán lóng。
jié qǐ lóu qián kāi le,
cǐ ēn bù shǔ huáng zhōng。
bèi rì dāng jiē wú shù,
fèi jǐn tiān gōng。
nián lái jīn dài hún wú zhǒng,
wàn huā hùi shàng màn xiāng féng。
zān shuāng jì,
yìng lián lóng。
zì kě diào hé jīn dǐng,
hé yuán chí zèng xī dōng。
quán zhàng wáng yún zuò fù,
zhòng tǔ qīng hóng。