晨兴见白发

(明代)陆深

四十期有闻,览镜发改素。古人悲染丝,一变不复故。

王自中恬,形劳岂外慕。伊余本懦儒,履满每知惧。

悟言养生篇,引领遂初赋。大化运自然,颓景不可驻。

达人固忘我,君子保末路。华实见本根,相将岁寒暮。

陆深

(1477—1544)明松江府上海人,初名荣,字子渊,号俨山。弘治十八年进士二甲第一。授编修。遭刘瑾忌,改南京主事,瑾诛,复职。累官四川左布政使。嘉靖中,官至詹事府詹事。卒谥文裕。工书。有《俨山集》、《续集》、《外集》。

《晨兴见白发》拼音标注

chén xīng jiàn bái fā
sì shí qī yǒu wén,
lǎn jìng fā gǎi sù。
gǔ rén bēi rǎn sī,
yī biàn bù fù gù。
shén wáng zì zhōng tián,
xíng láo qǐ wài mù。
yī yú běn nuò rú,
lv̌ mǎn měi zhī jù。
wù yán yǎng shēng piān,
yǐn lǐng sùi chū fù。
dà huà yùn zì rán,
túi jǐng bù kě zhù。
dá rén gù wàng wǒ,
jūn zǐ bǎo mò lù。
huá shí jiàn běn gēn,
xiāng jiāng sùi hán mù。