秋梦行
(唐代)卢仝
二妃怨处无限情。娥皇不语启娇靥,女英目成转心惬。
长眉入鬓何连娟,肌肤白玉秀且鲜。裴回共咏东方日,
沉吟再理南风弦。声断续,思绵绵,中含幽意两不宣。
殷勤纤手惊破梦,中宵寂寞心凄然。心凄然,肠亦绝。
寐不寐兮玉枕寒,夜深夜兮霜似雪。镜中不见双翠眉,
台前空挂纤纤月。纤纤月,盈复缺,娟娟似眉意难诀。
愿此眉兮如此月,千里万里光不灭。

卢仝
卢仝tóng〈形〉(约795-835) 唐代诗人,汉族,“初唐四杰”之一卢照邻的嫡系子孙。祖籍范阳(今河北省涿州市),生于河南济源市武山镇(今思礼村),早年隐少室山,自号玉川子。他刻苦读书,博览经史,工诗精文,不愿仕进。后迁居洛阳。家境贫困,仅破屋数间。但他刻苦读书,家中图书满架。仝性格狷介,颇类孟郊;但其狷介之性中更有一种雄豪之气,又近似韩愈。是韩孟诗派重要人物之一。
《秋梦行》拼音标注
qīu mèng xíng
kè xíng yī yè qīu fēng qǐ,
kè mèng nán yóu dù kè shǔi。
kè shǔi líng líng chè dǐ qīng,
èr fēi yuàn chù wú xiàn qíng。
é huáng bù yǔ qǐ jiāo yè,
nv̌ yīng mù chéng zhuǎn xīn qiè。
cháng méi rù bìn hé lián juān,
jī fū bái yù xìu qiě xiān。
péi húi gòng yǒng dōng fāng rì,
chén yín zài lǐ nán fēng xián。
shēng duàn xù,
sī mián mián,
zhōng hán yōu yì liǎng bù xuān。
yīn qín xiān shǒu liáng pò mèng,
zhōng xiāo jì mò xīn qī rán。
xīn qī rán,
cháng yì jué。
mèi bù mèi xī yù zhěn hán,
yè shēn yè xī shuāng sì xuě。
jìng zhōng bù jiàn shuāng cùi méi,
tái qián kōng guà xiān xiān yuè。
xiān xiān yuè,
yíng fù quē,
juān juān sì méi yì nán jué。
yuàn cǐ méi xī rú cǐ yuè,
qiān lǐ wàn lǐ guāng bù miè。