题阎郎中溧水东皋园亭

(宋代)陆游

省中地禁清昼长,侍史深注熏笼香。
侍名挽公公不住,东皋归去栽花忙。
毵毵华发映朱绂,同舍半已排云翔。
正如少陵入严幕,本自不用尚书郎。
向令封侯佩金印,不然草诏直玉堂。
万锺会作梦幻过,三径空叹松菊荒。
乐天十年履道宅,赞皇一夕平泉庄。
公看富贵定何物,一笑乃复坐此妨。
东皋乐哉日成趣,簪花起舞当自强
知公能容贱子狂,请赋式微之二章。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《题阎郎中溧水东皋园亭》拼音标注

tí yán láng zhōng lì shǔi dōng gāo yuán tíng
shěng zhōng dì jìn qīng zhòu cháng,
shì shǐ shēn zhù xūn lóng xiāng。
shì míng wǎn gōng gōng bù zhù,
dōng gāo gūi qù zāi huā máng。
sān sān huá fā yìng zhū fú,
tóng shè bàn yǐ pái yún xiáng。
zhèng rú shǎo líng rù yán mù,
běn zì bù yòng shàng shū láng。
xiàng lìng fēng hóu pèi jīn yìn,
bù rán cǎo zhào zhí yù táng。
wàn zhōng hùi zuò mèng huàn guò,
sān jìng kōng tàn sōng jú huāng。
lè tiān shí nián lv̌ dào zhái,
zàn huáng yī xī píng quán zhuāng。
gōng kàn fù gùi dìng hé wù,
yī xiào nǎi fù zuò cǐ fáng。
dōng gāo lè zāi rì chéng qù,
zān huā qǐ wǔ dāng zì qiáng。
zhī gōng néng róng jiàn zǐ kuáng,
qǐng fù shì wēi zhī èr zhāng 。