离家示妻子

(宋代)陆游

明日当北征,竟夕起复眠。
悲虫号我傍,青灯照我前。
妇忧衣裳薄,纫线重敷绵。
儿为检药笼,桂姜手炮煎。
墩堠默可数,一念已酸然。
使忧能伤人,我得复长年?同生天壤间,人谁无一廛?伤哉狎何辜,皇皇长可怜。
破屋不得住,风雨走道边。
呼天得闻否?赋与何其偏!

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《离家示妻子》拼音标注

lí jiā shì qī zǐ
míng rì dāng běi zhēng,
jìng xī qǐ fù mián。
bēi chóng hào wǒ bàng,
qīng dēng zhào wǒ qián。
fù yōu yī cháng bó,
rèn xiàn zhòng fū mián。
ér wèi jiǎn yào lóng,
gùi jiāng shǒu pào jiān。
dūn hòu mò kě shù,
yī niàn yǐ suān rán。
shǐ yōu néng shāng rén,
wǒ dé fù cháng nián ?
tóng shēng tiān rǎng jiān,
rén shúi wú yī chán ?
shāng zāi xiá hé gū,
huáng huáng cháng kě lián。
pò wū bù dé zhù,
fēng yǔ zǒu dào biān。
hū tiān dé wén fǒu ?
fù yǔ hé qí piān !