齐天乐(左绵道中)

(宋代)陆游

角残钟晚关山路,行人乍依孤店。塞月征尘,鞭丝帽影,常把流年虚占。藏鸦柳暗。叹轻负莺花,谩劳书剑。事往关情,悄然频动壮游念。
孤怀谁与强遣。市垆沽酒,酒薄怎当愁酽。倚瑟妍词,调铅妙笔,那写柔情芳艳。征途自厌。况烟敛芜痕,雨稀萍点。最是眠时,枕寒门半掩。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《齐天乐(左绵道中)》拼音标注

qí tiān lè ( zuǒ mián dào zhōng )
jiǎo cán zhōng wǎn guān shān lù,
xíng rén zhà yī gū diàn。
sāi yuè zhēng chén,
biān sī mào yǐng,
cháng bǎ líu nián xū zhān。
cáng yā lǐu àn。
tàn qīng fù yīng huā,
mán láo shū jiàn。
shì wǎng guān qíng,
qiǎo rán pín dòng zhuàng yóu niàn。
gū huái shúi yǔ qiáng qiǎn。
shì lú gū jǐu,
jǐu bó zěn dāng chóu yàn。
yǐ sè yán cí,
diào qiān miào bǐ,
nà xiě róu qíng fāng yàn。
zhēng tú zì yàn。
kuàng yān liàn wú hén,
yǔ xī píng diǎn。
zùi shì mián shí,
zhěn hán mén bàn yǎn。