秋夕排闷十韵

(宋代)陆游

湖海双归棹,蓬蒿一病翁。
幽居天镜一,别墅石帆东。
云岫翩孤鹤,烟汀渺断鸿。
一从生白发,几见落丹枫?独立中庭月,欹眠满院蛩。
藜羹晨糁白,葑火夜炉红。
物外缘虽薄,尘中念已空。
放鱼从长者,累塔伴群童。
野寺观冬忏,业祠祷岁丰。
行歌与坐睡,处处现神通。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《秋夕排闷十韵》拼音标注

qīu xī pái mèn shí yùn
hú hǎi shuāng gūi zhuō,
péng hāo yī bìng wēng。
yōu jū tiān jìng yī,
bié shù shí fān dōng。
yún xìu piān gū hè,
yān tīng miǎo duàn hóng。
yī cóng shēng bái fā,
jī jiàn luò dān fēng ?
dú lì zhōng tíng yuè,
yī mián mǎn yuàn qióng。
lí gēng chén sān bái,
fēng huǒ yè lú hóng。
wù wài yuán sūi bó,
chén zhōng niàn yǐ kōng。
fàng yú cóng cháng zhě,
lèi tǎ bàn qún tóng。
yě sì guān dōng chàn,
yè cí dǎo sùi fēng。
xíng gē yǔ zuò shùi,
chù chù xiàn shén tōng 。