客去追记坐间所言

(宋代)陆游

征西幕罢几经春,叹息儿音尚带秦。
每为後生谈旧事,始知老子是陈人。
建隆乾德开王业,温洛荣河厌虏麈。
倘得此生重少壮,临危敢爱不赀身。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《客去追记坐间所言》拼音标注

kè qù zhūi jì zuò jiān suǒ yán
zhēng xī mù bà jī jīng chūn,
tàn xī ér yīn shàng dài qín。
měi wèi hòu shēng tán jìu shì,
shǐ zhī lǎo zǐ shì chén rén。
jiàn lóng gān dé kāi wáng yè,
wēn luò róng hé yàn lǔ zhǔ。
tǎng dé cǐ shēng zhòng shǎo zhuàng,
lín wēi gǎn ài bù zī shēn 。