水龙吟(赋芍药)

(宋代)卢祖皋

杜鹃啼老春红,翠阴满眼愁无奈。飞阴何处,凤軿鸾驭,霞裾云佩。风槛娇凭,露梢慵亸,酒浓微退。念洛阳人去,香魂又返,依然是,风流在。
银烛光摇彩翠。画堂深、莫辞沈醉。十年一觉,扬州春梦,离愁似海。浩态难留,粉香吹散,几时重会。向尊前笑折,一枝红玉,帽檐斜戴。

卢祖皋

卢祖皋(约1174—1224),字申之,一字次夔,号蒲江,永嘉(今属浙江)人。南宋庆元五年(1199)中进士,初任淮南西路池州教授。今诗集不传,遗著有《蒲江词稿》一卷,刊入“彊村丛书”,凡96阕。诗作大多遗失,唯《宋诗记事》、《东瓯诗集》尚存近体诗8首。

《水龙吟(赋芍药)》拼音标注

shǔi lóng yín ( fù sháo yào )
dù juān tí lǎo chūn hóng,
cùi yīn mǎn yǎn chóu wú nài。
fēi yīn hé chù,
fèng píng luán yù,
xiá jū yún pèi。
fēng jiàn jiāo píng,
lù shāo yōng duǒ,
jǐu nóng wēi tùi。
niàn luò yáng rén qù,
xiāng hún yòu fǎn,
yī rán shì,
fēng líu zài。
yín zhú guāng yáo cǎi cùi。
huà táng shēn 、 mò cí shěn zùi。
shí nián yī jué,
yáng zhōu chūn mèng,
lí chóu sì hǎi。
hào tài nán líu,
fěn xiāng chūi sàn,
jī shí zhòng hùi。
xiàng zūn qián xiào zhé,
yī zhī hóng yù,
mào yán xié dài。