挑濠歌

(宋代)罗椅

满城挑濠五更起,城头直挑到城尾。
一弯一转春蛇长,围人方圆三十里。
去年十月霜凄凄,挑濠人立霜中啼。
今年一春春雨多,泥滑将奈挑濠何。
只今清明霜不若,皇天何时收雨脚。
几人带雨濠上啼,半湿半饥春病瘧。
雨之久,可以晴。
濠之长,可以城。
只愁挑得濠始竟,公家又有守濠令。

罗椅

罗椅(1214—1292) 南宋吉州庐陵(今江西吉安)人,字子远,号涧谷(一作间谷)。宋宝佑丙辰(1256)以“四贡元”著,宝祐四年(公元1256年)进士,知赣州信丰县。选潭州军学教授,占籍茶陵,后擢京榷提举,朝请大夫,迁监察御使。时贾似道专权蔽主,椅上书直言,遭报复。公以国事不可为,忧郁成疾,往来潭、吉间,茶陵乃必经之地,竟爱上茶陵的云山洣水,宋景炎丁丑(1277)以疾卒于署。

《挑濠歌》拼音标注

tiāo háo gē
mǎn chéng tiāo háo wǔ gèng qǐ,
chéng tóu zhí tiāo dào chéng wěi。
yī wān yī zhuǎn chūn shé cháng,
wéi rén fāng yuán sān shí lǐ。
qù nián shí yuè shuāng qī qī,
tiāo háo rén lì shuāng zhōng tí。
jīn nián yī chūn chūn yǔ duō,
ní huá jiāng nài tiāo háo hé。
zhǐ jīn qīng míng shuāng bù ruò,
huáng tiān hé shí shōu yǔ jiǎo。
jī rén dài yǔ háo shàng tí,
bàn shī bàn jī chūn bìng nvè。
yǔ zhī jǐu,
kě yǐ qíng。
háo zhī cháng,
kě yǐ chéng。
zhǐ chóu tiāo dé háo shǐ jìng,
gōng jiā yòu yǒu shǒu háo lìng 。